Tâm tư về Nắng
Có
những ngày như thế.
Đi
qua nhữung ngày mưa ta mới biết quý hơn những ngày nắng.
Những
ngày hè vội vã lướt qua chẳng kịp để lại cho ta cảm xúc gì. Chẳng biết từ bao
giờ tôi thích nắng, thích một cách da diết và say đắm. Chỉ cần sau những trận mưa
dài có chút nắng hé lên là cả tâm hồn như bừng tỉnh. Tôi thích mùi hương của nắng,
mùi thơm trong vắt, dịu dè nhưng rất cuốn người. Trời càng về đông, tôi lại càng
yêu nắng. Ánh nắng chỉ le lói thôi tôi đã muốn mang tất
cả đồ mình ra phơi chỉ để được hà hít hương nắng cuối ngày trên những thớ vải.
Có những ngày nắng to, tôi mang tất cả chăn mền ra giặt. Bạn thử tưởng tượng
xem, đêm về đắp lên mình tấm chăn mỏng có mùi của nắng, được hà hít thỏa thích,
được thấy cả màu nắng hiện lên trong tâm trí . Ôi! Còn gì tuyệt vời nữa. Cả bầu
trời xanh với màu nắng vàng ươm hiện lên trước mắt sẽ đưa cảm xúc của bạn đi xa
biết bao nhiêu. Mà nhé, tôi không đơn
thuần chỉ thích màu nắng như vậy đâu. Phải nói rằng nắng rất sạch, áo quần, mọi
thứ của bạn khi được tắm nắng sẽ sạch đẹp biêt bao nhiêu, những con vi trùng vi
khuẩn sẽ bị nắng giết chết, trả lại cho bạn những gì bạn xứng đáng được nhận.
Chưa ai hỏi từng hỏi tôi thích cái gì, nếu như được hỏi tôi sẽ chẳng phải chần
chờ suy nghĩ mà trả lời rằng “ thứ thích nhất là sách, nhưng thứ làm tôi nghiện
là mùi của nắng” . Các bạn cho rằng tôi điêu, thử hỏi mùa hè nắng 40 45 độ có còn
thích như vậy không, hay chỉ là những cơn nắng cuối hè dịu dịu nên mới bảo vậy. À có chứ, các bạn biết không nắng mỗi lúc, mỗi
mùa không giống nhau đâu. Này nhé, những cơn nắng đầu hè sẽ xoa dịu cái lạnh se
se của dư âm mùa xuân còn sót lại, mang đến hơi ấm cho tất cả, những ngày như
thế nắng thật quý giá. Vừa ấm nắng vừa còn vương chút gió se lạnh, thật lãng mạn
nếu trong những ngày đó được đi cạnh bên người mình thương qua các nẻo đường quê
hương, cảm nhận chút mùa xuân còn sót lại và chút hạ đang sang. Choàng tay ôm lấy eo của họ, rồi
thì thầm bên tai lời của nắng, ắt hẳn bạn sẽ có những kỉ niệm thật khó quên, Trái
với những hình ảnh thơ ngây đó là màu nắng vào độ giữa hè, cái nắng oi ả cháy
khét trên bề mặt bê tông, hay trên những ngọn cây cháy lá. Những cơn nắng mang
theo sự nóng nực bên trong cơ thể, chỉ muốn ở trong nhà không ra đường, chỉ muốn bật
điều hòa để tận hưởng sự sung sướng đó. Cũng chính những cơn nắng đó, khiến người
già, trẻ nhỏ thường hay bị đột quỵ vào những ngày nắng cao điểm. Nắng như vậy
thật quá nguy hiểm phải không ? Mùa hè màu
nắng trải dài trên cả dải đất hình chữ S, bạn chẳng thể trốn nắng ở đâu được nếu
không lên Đà Lạt hoặc Sapa hay xa hơn nữa là đi ra nước ngoài. Nhưng bạn biết
không, với một gia đình thuần nông như gia đình tôi, những ngày nắng là những
ngày quý giá vô cùng. Mùa nắng cũng là lúc
vào mùa thu hoạch các loại nông sản. Những ngày nắng lớn, bố mẹ tôi thường phải
ra đồng từ rất sớm tầm 3-4h sáng, có hôm 2h bố tôi đã ra đồng, để trở về lúc 8h
khi cái nắng bắt đầu oi ả. Khi đó, cái sân bé tý nhà tôi lại mang lên mình màu
vàng tươi của những hạt lúa, có hôm lại phơi đậu phộng, rồi có hôm lại phơi những
quả bắp ( ngô) , phơi tỷ tỷ thứ khác mà chỉ có chứng kiến bạn mới hình dung ra được. Nếu đúng những ngày nắng to, lúa tươi khi gặt
ở đồng về bạn chỉ cần phơi 1 2 nắng là có thể bán được hoặc cất dự trữ lâu dài.Không
phải mệt nhọc cứ đưa ra đưa vào như những ngày bình thường. Chỉ có những ngày nắng
bạn mới được ru mình dưới những gốc cây cổ thu tán lá xum xuê, nằm nge tiếng gió
rào rạc qua từng khẽ lá. Nge chim chit ríu rít trên những cành cây. Và những cơn
gió lạ đưa bạn chìm vào những giấc mơ trưa. Tôi yêu nắng là vì thế, đỡ đần người
nông dân rất nhiều, tạo them miếng cơm manh áo cho những hoàn cảnh khốn khó. Còn
nắng cuối mùa thì sao nhỉ. Nắng cuối mùa sẽ không vàng ươm hay dịu dàng như trước.
Nắng cuối mùa khoác lên mình mảnh áo của thời gian. Không còn gay gắt cũng không
đủ dịu dàng để níu chân ai đó. Chỉ đơn giản là màu nắng đặc quánh ngỡ là nâu vàng
mà không phải, thật khó để định dạng màu nắng cuối mùa. Những cơn nắng thưa dần,
thưa dần báo hiệu ngày đông sắp tới, báo hiệu lá vàng sắp sửa trải vàng trên những
con đường, báo hiệu một mùa hè nữa đã đi qua để lại bao vương vấn và hoài niệm.
Nắng thôi mà sao đủ cung bậc quá vậy. Chỉ là những vệt nắng đa sắc màu dưới những
lăng kính khác nhau thôi sao đẹp đến thế. Yêu nắng như cách nắng le lói ở đường
chân trời và khuất dần sau những ngọn núi xa mờ .


Nhận xét
Đăng nhận xét